TÔI ĐI T̀M T̀NH YÊU
Tôi đi t́m t́nh yêu,
Giữa ḍng đời náo nức…
Người với người…
Đâu mấy ai hiểu nỗi thương yêu.
Tôi đi t́m t́nh yêu,
Từ b́nh minh,
Khi chiều xuống,
Lúc đêm về…
Nghe thổn thức con tim,
V́ t́nh nhân lọai,
Đâu mấy lúc vẹn tṛn.
Tôi đi t́m t́nh yêu,
Giữa ḷng vũ trụ…
Xôn xao… vang vọng đâu đây…
T́nh thượng đế…
Tôi đi t́m t́nh yêu
Nơi tu viện…
Băn khoăn trong
con tim,
Đâu là đường
chân thật?
Tôi đi t́m t́nh
yêu,
Trong cầu nguyện, suy tư,
Thấm thía nỗi cô đơn của t́nh
yêu Thập Giá.
Tôi đi t́m t́nh yêu,
Nơi giảng đường đại học,
Với triết Mác Lênin,
Tôi chỉ thấy t́nh yêu giả dối,
Yêu chỉ là triết lư của đôi môi.
Tôi đi t́m t́nh yêu,
Nơi giảng đường đại hoc,
Với triết – thần – tu đức của
Giêsu,
Tôi chợt nghe t́nh yêu như gió
thổi,
Thôi thúc con tim,
T́m về Chân – Thiện – Mỹ.
Và tôi cảm nhận:
Vẻ đẹp của khổ đau,
Của thập giá,
Của hy sinh,
Của phục vụ và thứ tha,
Của từ bỏ và
hiến dâng,
Của cho đi mà không đ̣i lại…
Ôi…từ lúc nào…
T́nh yêu Giêsu đă quyến rũ tôi?
Tôi bước đi trong đường t́nh
Thập Giá,
Như người say trong giấc mộng,
Điểm hẹn đă gần mà dường như
vẫn c̣n xa,
Người bồng bế tôi trong những
nẻo đường mới lạ,
Người lôi cuốn tôi bằng mật
ngọt của t́nh yêu:
Đau khổ và khát khao…
Tôi bước đi bằng đôi chân nhân
loại,
Mà kỳ lạ thay những bước dài
như thể của thiên thần.
Tôi không thể nào dừng lại,
Bởi v́ mỗi bước đi là thêm nỗi
khát khao,
Tôi sẽ chết nếu vơi đi khao
khát.
Ôi Giêsu! Tại sao, Ngài yêu
con như thế?
Roma, 22.04.2007
Hoa Thanh
|