Mùa chay về bồn chồn tấc dạ
Tiếng trống thùng không lạ như xưa
Từng chiều ngồi đếm hạt mưa
Tôi mơ thấy mẹ như vừa dạy kinh.
Ai biết được nghĩa t́nh sâu nặng
Bóng câu dồn ít nắng nhiều mưa
Ước ǵ c̣n măi ngày xưa
Để tôi được mẹ dắt đưa những chiều!

Hoài niệm
Thấy nắng mẹ tôi phơi áo bông
Cuối mùa chay thánh nắng luôn hồng
Tháng ba xoan nở rơi kín ngơ
Tôi nhặt về chơi ở cửa pḥng.
Ngày ấy mẹ tôi tóc c̣n xanh
Vườn hoa chị tưới nở rực cành
Khuê pḥng mẹ dạy tôi khâu vá
Đêm thu học bổn giữa trăng thanh.
Những chiều thứ bảy tới thánh đường
Nghe tiếng kinh cầu vọng yêu thương
Lầu chuông thuở đó màu vôi mới
Gió xuân đùa rắc tiếng chuông vương.
Xa cách bao năm tôi trở về
Tóc mẹ bạc đầu, áo nâu quê
Vườn xưa hoa lá, cành không nụ
Bởi nhớ thương người chốn sơn khê.
Vẫn tiếng chuông rơi chốn thánh đường
Vẫn màu nắng mới sắc quê hương
Dấu chân rêu phủ mờ sương khói
V́ nhớ người đi mấy năm trường
Ngẩn ḷng tự hỏi dấu xưa đâu?
Gió bụi thời gian đă nhuốm màu
Thương bến sông sâu người đưa khách
Hoài niệm ḷng buồn chẳng thành câu.

Yêu thương
Có một loài hoa tôi yêu thương
Tháng ba rơi kín cả con đường
Mẹ tôi hái rắc bên chân Chúa
Tim tím màu buồn thật vấn vương.
Cúi đầu, quỳ gối tôi hôn chân
Niềm tin Thiên Chúa những cao dần
Nghe như gió thoảng từ hương mới
Thấy cánh hoa buồn gợn bóng xuân.
Có một bài ca tôi say mê
Mẹ tôi hay hát mùa chay về
Câu hát lặng buồn như nước chảy
Ru măi hồn tôi với t́nh quê.
Tôi đă đem theo giữa ḍng đời
Màu hoa, khúc hát đến ngàn nơi
Ấp ôm nồng nàn trong tim trẻ
Gói ghém ân t́nh giữa hồn tôi.
Tất cả chỉ v́ tôi đă yêu
Người trai cao thượng chết một chiều
Sử t́nh Người viết bằng máu thắm
T́nh yêu vượt trên mọi t́nh yêu.
Tất cả chỉ v́ tôi đă thương
Niềm thương thao thức những canh trường
Gửi trọn cát đắng cho tùng bách
Nhờ Người tôi vượt mọi gió sương.

Nhớ bạn
Mùa chay về nghe chuông thả lời ru
Gợi ḷng tôi nhớ về người bạn cũ
Đă thân nhau và thương nhau một thuở
Tôi và Thơ ngày ấy tuổi tṛn mười.
Tính giống nhau hai đứa miệng hay cười
Thích đàn hát, mê văn chương thi phú
Thích trồng hoa, yêu những bông c̣n nụ
Hay rủ nhau tham dự lễ giáo đường.
Những chiều xuân nắng nhẹ ấm yêu thương
Chúng tôi rảo
khắp làng quê - chơi chợ
Lúc về nhà mẹ Thơ luôn nhắc nhở:
“Mùa chay rồi các con ít chơi đi!”
Đến thánh đường hai đứa chẳng nói ǵ
Tôi thấy Thơ hay chắp tay cầu nguyện
Trong áng chiều khoảng trời quê biêng biếc
Tôi cũng quỳ để chung một lời kinh.
Thánh đường quê ngày ấy thật hữu t́nh
Khuôn viên rộng hai đứa tôi chạy măi
Ven nẻo vào trắng xoá màu hoa dại
Tháng năm về hai đứa kết triều thiên.
Càng lớn lên hai đứa cáng dịu hiền
Mẹ dạy dỗ về Công –
Dung –Ngôn - Hạnh
Hai tâm hồn ước mơ mai làm thánh
Ở trên trời cùng thoả th́ch vui chơi.
Rồi một chiều nghe những tiếng chuông rơi
Tôi ra đi theo lời mời xa xứ
Tiễn chân tôi mắt Thơ tuôn ḍng lệ:
“Chia đôi đựng xin chớ lăng quên nhau!”.
Thẳm trong hồn tôi nghe nỗi quặn đau
Mười năm ấy thân nhau giờ xa cách
Đời phía trước sẽ là muôn thử thách
Tôi và Thơ ḷng có lạnh thành băng?
Rồi một đêm gió hát giữa trăng thanh
Tôi nhận được tin Thơ đi viễn xứ
Nghe ḷng buồn v́ đời Thơ dang dở
Đàn đứt dây, chân bước lỗi nhịp tim.
Thơ ở đâu nào tôi có thể t́m
Về giáo đường thấy có nhiều thay đổi
Gốc phượng xưa nay trơ màu cằn cỗi
Đường dẫn vào giờ trải đá phủ hoa.
Căn nhà Thơ tôi lê gót chân qua
Khu vườn cũ giờ thành ra ao nhỏ
Đứng bên thềm tôi nghe cơn mưa đổ
Thơ ở đâu, trời giông băo mất rồi.
Mùa chay về giọt chuông lại rơi rơi
Chuông có gọi tấm ḷng người xa xứ
Tôi cúi đầu chắp tay trong cô lự
Xin Chúa Trời cho xuân ấm thôi mưa!

Hành hương Phát Diệm
Phát Diệm đây rồi một thủ đô,
Thủ đô tôn giáo đẹp không ngờ,
Lữ khách thập phương về thăm viếng
Gặp gỡ thật rồi vẫn như mơ.
Gió hát say sưa những lời kinh,
Nắng chiều ngang vai những giọt t́nh,
Trống rộn, cồng vang vui cuộc rước,
Bước vào năm thánh với b́nh minh.
Chân bước chen chân những áo hồng,
Ở trên thập tự Chúa vui không?
T́nh rung muôn điệu, người muôn ngả,
Nhà Chúa hiệp dâng những tấm ḷng,
Thánh lễ bắt đầu bằng câu ca,
Hơn trăm linh mục hợp một nhà,
Hồng y, giám mục trang trọng quá
Sum họp vui vầy dưới t́nh Cha.
Ḱa cánh lụa bay sân thánh đường!
Ḱa người trai trẻ áo phong sương!
Ḱa những cụ già cười nhoẻn miệng!
Mặt ngời trong nắng, tiếng chuông vương.
Câu kinh trải rộng những ước mong,
Vang lên ấm áp sưởi muôn ḷng,
Những lời tán tụng vang vang quá
Nhạc đâu réo rắt khúc thanh trong.
Ai về hát măi khúc tri ân,
Nắm tay đấm ngực đến mấy lần,
Ân xá từ đây người kín múc,
B́nh minh theo gót những dấu chân.

Về với giáo đường xưa
Lâu lắm nay về thăm chốn cũ,
Ḷng ḿnh như sống lại tuổi hồng.
Những lúc bùi ngùi cơn xa xứ,
Giáo đường ơi! Có nhớ ta không?
Cái dạo ta đi sầu cứ biếc,
Hoàng hôn thăm thẳm đổ trên đầu,
Ḷng buồn không nói v́ li biệt,
Nao nao ánh mắt những đâu đâu.
Không ngờ ḍng đời luôn xuôi ngược,
Gió đi đi măi lại quay về,
Giáo đường quê cũ ai vẫn đợi,
Sao ḷng ta cứ măi u mê?
Nay nắng xuân hồng trong ánh mắt
Chân về âu yếm mảnh t́nh quê,
Nghe lại tiếng đàn xưa réo rắt,
Lời kinh quỳ gối hát say mê.