CHIỀU NHỚ
Chiều, chiều
xuống, tím đầy mầu kỉ niệm,
Mặt trời buồn
gửi chút nắng chia xa
Thân tha hương
ôm nỗi nhớ quê nhà
Lòng chợt hỏi:
gớm sao mình nhớ thế?
Nhớ sắc thu
vàng, nhớ gió chiều quê mẹ,
Dòng nước đầy
vơi nặng trĩu sắc phù sa
Nhớ những đêm
nhuộm thẫm ánh trăng ngà
Bên khóm quỳnh
chợt vẳng nghe tiếng sáo.
Sao mà nhớ bóng
quê hương huyền ảo
Khi sương mờ
giăng mắc gần xa
Nhớ tiếng
chuông thánh thót ngân nga
Người trong xóm
gọi nhau đi cầy cấy.
Lòng chạnh nhớ
những ngày xa xưa ấy
Tuổi ấu thơ dệt
mộng đẹp tương lai
Ôm giấc mơ đi
khắp bốn phương trời
Vừa chớp mắt,
thời gian sao vội vã!
Chiều buông tím,
xuyến xao đầy nhung nhớ
Biết tìm đâu
bóng dáng quê mình
Để nghe lòng
chợt thấy buồn tênh
Khách tha hương
biết gọi tên nỗi nhớ.
Paris
5-11-07
KIM ÂN